Va Vào Lần Yêu Cuối
Da thịt và khoảng trống
Mình đã từng yêu nhau,
Bằng môi, bằng tay, bằng cả tiếng rên khe khẽ.
Giữa căn phòng vắng tiếng người,
Chỉ da thịt va chạm thầm thì tựa thỏ thẻ.
Anh áp mặt vào ngực em,
Như thể muốn nghe một nhịp đập khác thường.
Ta không hỏi “Mình là gì của nhau?”
Chỉ đôi môi ướt, chạm nhau những đêm sương.
Da thịt anh như câu hỏi không lời
Em trả lời bằng lưng trần run rẩy.
Bằng vết dấu cũ còn vương trên đôi vai,
Bằng những vệt đỏ, hằn nhẹ lên ngực trái.
Sáng ra,
Anh vội vàng rời bước.
Em ở đấy với sương sớm giá băng.
Em chẳng trách,
Lặng lẽ gom lại từng mảnh ân ái,
như gom lại ký ức người bỏ quên sau đêm say.
Chúng mình đã yêu như thể không thể yêu một ai khác,
Nhưng lại rời nhau như hai kẻ chưa từng chạm mặt.
Và nếu một ai đó hỏi về em trong một khoảnh khắc,
Có lẽ anh chỉ cười xoà:
“Chỉ là một người từng rất biết cách nằm im…”