Va Vào Lần Yêu Cuối
Hỗn loạn
Ngày anh thấy những hỗn loạn trong em,
Cùng là ngày, anh vội vàng dừng bước.
Em nào có thể trách anh được,
Mấy ai bước vào một vùng tối nhá nhem?
Em như cánh đồng sau cơn bão ghé thăm,
Cỏ dập nát, đất còn vương nước đục.
Anh đâu muốn gieo mầm trong khúc mục,
Nên bước đi, đề mặc em lặng thầm.
Nhưng em vẫn ở đây, khi bão tan,
Nhặt từng mảnh vỡ, giữa hoang tàn.
Có thể ngày mai, vườn hoa em tươi sắc,
Nhưng anh đã đi xa, chẳng ghé lại lần nào.