Va Vào Lần Yêu Cuối
Lửng lơ
Mọi người hỏi em về anh,
Hoàn cảnh nào dẫn đôi ta đến hôm nay?
Là ánh mắt lặng thầm chưa từng say?
Là lời hứa nửa vời rồi im lặng.
Chúng ta cứ thế, giữa dòng, thưa thớt,
Níu một chút tình chẳng dám khẽ đặt tên.
Như cánh diều chẳng buộc chặt lấy dây,
Bay lửng lơ, để gió cuốn bay xa mãi.
Có phải anh sợ một lần thất bại?
Hay em sợ một vết thương chưa lành?
Cứ thế, chẳng ai dám bước nhanh,
Để lửng lơ hoá thành nhiều dang dở.
Giờ đây khi mọi người còn thắc mắc,
Em chỉ cười, chẳng nói, chẳng biện minh.
Vì lửng lơ nào phải một cuộc tình,
Mà chỉ là lơ lửng giữa hai miền thương nhớ.