Va Vào Lần Yêu Cuối
Vần thơ em
Vần thơ em, viết hằn lên vùng nhớ,
Khắc vào tim, từng vết cắt không lời.
Trong thương đau, niềm nỗi dẫu tận cùng,
Anh vẫn nhìn em bằng ánh nhìn tội lỗi.
Lời thơ ấy, ai đọc mà chẳng đắng,
Thấy trong đó cả trời vỡ tan tành.
Nhưng em biết, thơ là nơi nương náu,
Nơi nỗi đau hóa thành giấc mộng lành.
Vần thơ em, chẳng phải để ai hiểu,
Chỉ mong rằng, qua ngày tháng liêu xiêu.
Chúng sẽ sống, như ngọn đèn cháy bỏng,
Dẫn lối ai, qua đêm tối, u sầu.