Va Vào Lần Yêu Cuối
Miền đất hứa
Em biết, trái tim em là một miền đất hứa,
Nơi anh thấy mình chẳng cần cố gắng nữa.
Những lối nhỏ đầy hoa, êm ả và bình yên,
Như một giấc mơ anh hằng tìm kiếm.
Nhưng anh ạ, đất nào mà không có ngày cằn khô,
Làm sao thiếu những cơn lụt, và nắng ấm.
Dưới lớp đất mềm, là sỏi đá, nhành gai,
Anh có sẵn lòng bước qua, hay dừng lại thở dài?
Miền đất này, em từng gieo mầm xanh,
Bằng nước mắt, bằng tất cả mong manh.
Có lúc đau, cũng có lúc hoá đá,
Nhưng vẫn tin yêu, vẫn giữ nguyên sắc lá.
Nếu anh chọn ở lại, em sẽ chẳng ngăn anh,
Sẽ mở lòng mình, chào đón những chân thành.
Nhưng nếu anh chỉ đến, như gió qua đồng vắng,
Hãy bước thật khẽ, đừng gieo thêm cay đắng.