Va Vào Lần Yêu Cuối
Tơ Tằm
Có những ngày em tưởng chừng giông tố,
Cứ thế cuốn trôi đi thân kiếp phận tơ tằm.
Những sợi mỏng manh đan nên từ mộng vỡ. ,
Bỗng rối tung giữa nghìn trùng bão tố.
Em từng nghĩ, đời chỉ là giấc mộng,
Bừng tỉnh ra, là nỗi đau âm vọng.
Những vết thương chẳng ai ngó, ai nhìn,
Lại hóa thành ngọc, lấp lánh giữa niềm tin.
Tơ tằm mỏng nhưng chẳng bao giờ đứt,
Dẫu cuốn trôi, dẫu nhấn chìm trong nước.
Bởi nơi em, vẫn còn chút hy vọng,
Vẫn nguyện giữ mình, qua mọi nẻo long đong.
Có những ngày, em tưởng chừng chẳng qua,
Nhưng tơ tằm vẫn dệt khúc tình ca.
Bằng nỗi đau, bằng niềm vui giữ lại,
Phận tơ tằm, em hóa ánh ban mai.