Va Vào Lần Yêu Cuối
Muôn kiếp nhân sinh
Em đã thấy muôn kiếp nhân sinh, một kiếp người,
Đời ngắn dài, tựa hơi thở thoảng qua thôi.
Có kẻ mộng mơ, bước chân hoài chẳng tới,
Có người khổ đau, lặng lẽ gánh muộn phiền.
Em bước qua những ngả đời liên miên,
Thấy chính mình trong muôn hình hài khác.
Dẫu bàn chân đôi lần trầy xước,
Vẫn đi tìm một ánh sáng mơ hồ.
Có kiếp người như dòng nước hững hờ,
Trôi qua đời, không một lần gợn sóng.
Có kiếp sống, như ngọn đèn cháy bỏng,
Hoá tro tàn, mà ý nghĩa vẫn còn.
Em nhận ra qua ngàn lớp vỏ mòn,
Rằng mỗi hơi thở là một phần kỳ diệu.
Dẫu cuộc đời đầy nỗi đau triền miên,
Em vẫn tin, vẫn sống, để yêu thương.