Va Vào Lần Yêu Cuối
Nhiều nhân cách trong em
Nhiều nhân cách trong em, bằng ngòi rỉ tâm hồn,
Những giấc mộng chắp vá, những nỗi buồn chưa buông.
Khi là em của lặng thầm, khẽ khóc trong đêm tối,
Khi lại hoá nụ cười, giữa cuộc đời bối rối.
Có em hoang dại, như cơn gió muốn bay,
Có em mỏi mệt, chực gục ngã từng ngày.
Có em kiêu hãnh, chẳng cần ai bên cạnh,
Và có em mong manh, chờ một lần nắm tay.
Mỗi vần thơ là một em rất khác,
Tự cười, tự khóc, tự mình khắc ghi.
Ngòi bút em chảy ra dòng suy nghĩ,
Một thế giới muôn màu, chẳng ai hiểu trọn đâu.
Nhiều nhân cách trong em, chẳng phải vì em muốn,
Chỉ là đời đã buộc em phải vỡ vụn, chia đôi.
Nhưng em vẫn thế sống, dẫu có mấy em trôi,
Bằng chính tâm hồn và ngòi bút chẳng thôi.