Va Vào Lần Yêu Cuối

Bận Lòng

4/6/2026

Anh bảo em, sao không sống đời khác?
Nhẹ nhàng hơn, đừng đốt cháy đêm dài.
Nhưng đời em là bão tố miệt mài,
Sao ép em trở thành hoa cỏ dại?
Anh nói em, thôi ngừng viết đi em,
Những vần thơ chẳng đưa ta đến đâu.
Nhưng thơ là hơi thở, là nước mắt, và máu,
Là những điều anh không thể chạm vào.
Người đời hỏi, sao em vẫn đơn độc?
Vì tự do này, em chọn lấy cho mình.
Yêu bản thân, hơn vạn lần yêu chính,
Một mảnh tình vá víu mãi chẳng lành.
Và nếu ngày mai, đời rồi lại vỡ tan,
Em sẽ vẫn đứng đây, cười mà hát.
Làm thơ, làm tình, và là mình,
Vì em biết mình là ai trong cõi mát.