Va Vào Lần Yêu Cuối
Cõi Lòng Em
Anh bảo: mắt em đượm màu buồn trong đó,
Tựa đáy hồ vương ánh chiều mơ hồ.
Tóc em như nhuộm màu nắng, sương phai,
Lại ngỡ mây bay qua ngàn ngày cũ.
Cõi lòng em, anh nói, mang nhiều hoang hoải,
Chập chờn như cánh chim lạc giữa trời.
Đôi vai gầy cõng cả một đời,
Mà đôi chân vẫn lần tìm lối thoát.
Nhưng anh ơi, em chẳng dám than thở,
Dẫu lòng mang những mảnh vỡ vụn rời.
Bởi ánh mắt anh nhìn, dẫu xa xôi,
Vẫn là nắng, xoa dịu lòng băng giá.
Nếu ngày mai em thôi không hoang hoải,
Anh có còn tìm thấy em trong em?
Hay hình bóng một người lặng lẽ quên,
Tan biến mất như cơn mưa chợt tạnh.