Va Vào Lần Yêu Cuối
Những bước chân em
Anh có thấy khổ đau trong mắt người thương?
Em đã muốn mình là một người rất bình thường
Nhưng đời xô, những bất thường.
Đẩy em vào những ngã đường không tên.
Từng ngày trôi, toàn mây mù kín lối,
Lời an ủi chỉ thoáng qua lặng lẽ.
Mỗi lần ngã, em muốn quên tất cả,
Nhưng gượng dậy, chẳng thể buông tay.
Hạnh phúc đến, tựa sương khói, làn mây,
Tay vừa chạm, đã tan thành tro bụi.
Gió cuộc đời, không bao giờ đổi hướng,
Xô em vào những chênh vênh, rã rời.
Anh có thấy, bao chênh vênh em giấu?
Những tháng ngày, nước mắt rơi thầm lặng.
Em vẫn sống, như cành cây lặng gió,
Mong mỏi ngày, rồi sẽ đón bình minh.