Va Vào Lần Yêu Cuối
Người Tình
Và chúng ta chỉ gọi nhau “người tình”,
Là mỗi sớm bình minh, người vội vàng khoác áo.
Và em hỏi anh về chuyện của chúng mình,
Là tình? Nhưng sao chẳng đủ giữ nhau mỗi bình minh?
Là người tình, nhưng mang nhiều hẹn ước,
Thinh lặng em, nước mắt tuôn thành dòng.
Là hừng đông, người siết chặt đôi bàn tay khác,
Lạc lối em, giữa thành phố không màu.